>>> Xem thêm: sach van hoc
Cậu gắng gượng quắp mình lại, sau đó cười cợt, vẻ như không quan tâm gì. Cậu cố dìm hình ảnh, và bản-hòa-âm-người đêm qua vào cửa miệng, để rồi cậu lồm cồm ra ngoài và phun một bãi nước bọt xuống sông.
>>> Xem thêm: sách kinh doanh
Để sông làm giùm mình cái công việc giày xéo niềm đau. Nhưng tại sao lại phải đau? Tại sao lại phải dằn vặt mình như vậy? Ý nghĩ ấy bò tới làm cậu cười thêm một cái nữa, cố để hai con người kia thấy sự bình thản, và cả khinh miệt của kẻ thứ ba.
>>> Xem thêm: sách ngoại văn
(trích đoạn)
Mục lục
PHẦN TRUYỆN NGẮN
Trôi
Gió thổi miên man
Chuyện đi xe
Đất chảy về trời
Những giọt nắng phai
PHẦN TẢN VĂN
Mùa cũ lạt phai
Tang mỏng phận người
Thành kiến con con
Vết sẹo
Vờ như sương khói
Ảnh cũ
Tiếng người
Thuộc về dĩ vãng
Toa thuốc đời người
Chỉ là vô tình mà thôi
Một bữa qua đường
Tắc ráng dãi dầu
Hai bờ buồn vui
Sài Gòn dễ sống?
Cổ tích à ơi
Phải lòng sách cũ
Rộn ràng sắc tím
Đâu hỡi con người?
Lựa chọn
Mùa cũ lạt phai
Tang mỏng phận người
Thành kiến con con
Vết sẹo
Vờ như sương khói
Ảnh cũ
Tiếng người
Thuộc về dĩ vãng
Toa thuốc đời người
Chỉ là vô tình mà thôi
Một bữa qua đường
Tắc ráng dãi dầu
Hai bờ buồn vui
Sài Gòn dễ sống?
Cổ tích à ơi
Phải lòng sách cũ
Rộn ràng sắc tím
Đâu hỡi con người?
Lựa chọn
0 nhận xét :
Đăng nhận xét